Trừ những tập đoàn, tổng công ty lớn có tiếng nói “mạnh” khi gặp khó khăn phải “cậy nhờ” các cơ quan chức năng, còn phần đông các doanh nghiệp nhỏ và vừa không “có cửa” để nêu được vấn đề với cơ quan quản lý nhà nước. Nhưng nhờ báo chí, tiếng nói “nhỏ” cũng đến nơi cần đến và nhiều vướng mắc chung của các doanh nghiệp được tháo gỡ. Nhân dịp Kỷ niệm 91 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam (21/6/1925 - 21/6/2016), ông Lê Anh Tuân - Chủ tịch HĐQT Công ty CP Cơ khí Cao su BRC đã dành cho Tạp chí GTVT những chia sẻ tâm huyết về nghề báo và người làm báo.
Ngày đầu bước chân vào trường báo, tôi cảm thấy mất tự tin, vì trong số gần 60 thành viên ở lớp, chỉ có mình tôi là thi khối D. Chưa kể trong lớp toàn những thành phần “đặc biệt”, không thủ khoa, á khoa thì ít nhất cũng là học sinh giỏi văn cấp tỉnh. Chỉ có mình tôi là “chữ nghĩa” hạng xoàng xoàng, chẳng có thành tích gì nổi bật. Những suy nghĩ tự ti cứ thế đeo bám tôi cho đến ngày khi bài báo đầu tiên của tôi được đăng.
Hồi hộp, lo lắng, khó khăn và được trải nghiệm thực tế là những bài học quý giá để một người phóng viên trẻ như tôi vững chân bước vào nghề báo.
Dù mới trải nghiệm với nghề được 9 tháng nhưng tôi thấy khoảng thời gian này là một cuộc hành trình khám phá đầy thú vị.
Yêu thích sự trải nghiệm trên những dặm đường xa, tôi đã có một tuổi trẻ với thật nhiều chuyến xuôi ngược và suy nghĩ rằng: “Tranh thủ đi nhiều vì sau này đi làm rồi sẽ có ít cơ hội để thỏa đam mê”. Thế rồi một "phép màu" đã ban cho tôi khi trở thành một phóng viên giao thông để tiếp tục được khám phá cuộc sống và học những sàng khôn trên những chặng đường dài. Có điều, những cung đường của một phóng viên cũng đầy gian nan, thử thách.
Trong cuộc đời người làm báo, nhiều câu chuyện, kỷ niệm mãi in hằn trong ký ức, có khi để lại sự day dứt cả cuộc đời. Đi nhiều, viết nhiều, những nhà báo đã tự tích lũy cho mình vốn sống quý báu mà không phải ai cũng có được. Những trải nghiệm từ nghề báo nhiều thú vị nhưng cũng không ít trăn trở, nghĩ suy.